Thơ về tiền là tổng hợp những bài thơ diễn đạt tính sống động và tầm quan trọng của tiền trong cuộc sống. Rất nhiều bài thơ chế để nói đến đòi nợ, không còn tiền hoặc đơn giản dễ dàng là dòng nghiệp do gia tài này mang đến.

Bạn đang xem: Vì tiền trần tế xương


Thơ về tiền bạc và tình bạn

Trong cuộc sống hàng ngày, thỉnh thoảng con bạn sẽ gặp phải đầy đủ khó khăn, sóng gió tốt nhất định. Bởi vì vậy, nhu yếu mượn chi phí trở nên vấn đề tất yếu, tiền cùng tình bạn cũng có thể có mối dục tình với nhau.

Chuyện trên đời (Tác giả: Việt Nhân)

Người hỏi tôi về chuyện nghĩa nhân

Tôi mỉm cười nhạt nhẽo đắng muôn phần

Không chi phí lắm kẻ nhìn coi rẻ

Lắm bạc muôn người lại kết thân

Người hỏi tôi về chuyện ái ân

Tôi cười đau đớn đã bao lần

Thân nghèo kẻ nỡ đành vong phụ

Chọn chỗ vinh sang new thật cần

Người lại hỏi tôi chuyện làm việc đời

Tôi ngay tức thì nín yên giọt sầu rơi

Đồng tiền sức khỏe dời non bể

Có thể chũm ta nói vạn lời

Ngẫm nghĩ hoàn thành rồi hỏi nữa chi

Đã nên chân lý chẳng đâu kỳ

Đời nay thật rõ không bàn cãi

Mãnh lực kim chi phí trải lối đi.

*
Tiền bạc ảnh hưởng ít nhiều đến tình các bạn nếu tất cả mượn nợ nhau

Tiền! Tiền! tiền (Tác giả: không rõ)

Đồng chi phí là cái chi chi?

Nhân gian địa ngục âm ti cũng cần

Không bao gồm thì call là bần

Người khinh kẻ giễu cợt nói nhằn nói khi

Không tiền ta chẳng được gì?

Có tình tình chạy rồi say mê một mình

Không chi phí ta buộc phải lặng thinh

Mặc ai ai nói đứng chú ý mà thôi

Không chi phí lệ tung thành đôi

Bởi đời vô nghĩa hỡi ôi đồng tiền.

Thơ giỏi về tiền

Thơ đòi nợ hài hước

Khổ nhất không có tiền (Tác giả: Đức Ngọc)

Ai mà không thích có tiền

Đó là thực vật bạn điên chổ chính giữa thần

Bạc tiền người nào cũng phải cần

Bởi vì cuộc sống mọi phần yêu cầu tiêu

Có tiền ai ai cũng được yêu

Vua ban sắc lệnh làm điều mong mơ

Không tiền cuộc sống bơ phờ

Tiêu tan sức khỏe lu mờ tình thân

Anh em, bè bạn, xa gần

Cô, dì, chú, bác, cũng dần giải pháp xa

Không chi phí ai hỏi thăm ta

Cái thằng khố rách rưới ba hoa chích chòe

Có tiền khoác lác vẫn nghe

Đi đâu một bước… tất cả xe đón liền

Bị coi thường cũng vì không tiền

Cho dù mình chẳng làm phiền đến ai

Người xưa đang nói vào tai

Câu ca thành ngữ đau sai bao giờ

Không tiền đầy đủ thứ xác xơ

Cho đề xuất ta phải… làm thơ về tiền.

Suy ngẫm về chi phí (Tác giả: Sở lưu giữ Hương)

Quy ra cũng bởi đồng tiền

Mà ta ăn ở ác hiền lành với nhau

Thế gian nụ cười trước khổ sau

Người thân đồng chí có đâu mến tình

Khi xưa bọn họ ở bên mình

Bởi vì kinh tế của mình khá dư

Nghèo new hiểu được thực hư

Ai bè ai bạn ai từ ai tâm

Đời thì dịp bổng dịp trầm

Khuyên buộc phải quý trọng fan thầm mặt ta

Thứ tốt nhất là chị em với cha

Thứ hai nói tới ấy là vợ con

Hàng làng mạc kẻ mất người còn

Có khi tốt bụng sánh hơn tín đồ nhà

Anh em lớn cũng rời xa

Bạn bè đâu thể vì ta cả đời.

Tôi khuyên thật nhé bạn ơi!

Hãy sinh sống cho giỏi ở nơi gia đình

Thương bà xã hiếu với phụ huynh

Làm tấm gương giỏi con mình noi theo

Giàu quý phái hay có cơ nghèo

Đừng quên đức hạnh sở hữu theo đi cùng

Xây dựng một làng mạc hội chung

Anh em bốn bể vui thuộc hân hoan

Nhân nghĩa sánh với bội nghĩa vàng

Hai trường đoản cú “nhân nghĩa” cụ thể nặng hơn.

Vì chi phí (Tác giả: chưa rõ)

Tiền chỉ là tờ giấy mỏng

Nhưng sao nó lại phá hỏng bé người

Vì tiền đánh đổi nụ cười

Đồng tiền đổi khác cả người ngây thơ

Đời không giống như một giấc mơ

Không chi phí họ sản phẩm ngó lơ coi thường

Cuộc đời ta rất cạnh tranh lường

Tình yêu đã và đang rẽ đường chia hai.

Vì chi phí (Trần Tế Xương)

Vì chưng chẳng bao gồm hoá ra hèn

Hổ với anh em chúng các bạn quen

Thuở trước chơi bời bé quyến luyến

Bây giờ đi lại dám mon men!

Giàu sang, âu yếm, tình thân quen thuộc

Bần tiện, thờ ơ, dạ bạc đãi đen

Ví khiến trong tay tiền tài có

Nói dơi nói chuột, chán tín đồ khen.

Thơ đòi nợ ngắn

Bên cạnh các bài thơ về tiền với đa dạng thể nhiều loại thơ không giống nhau thì cũng có rất nhiều bài thơ đòi nợ ngắn. Đa số những bài thơ này đều mang ý nghĩa chân thực, hài hước cho người đọc.

1/ chúng ta ơi nếu gồm mượn tiền

Lúc nào các bạn có tiền tức thời tớ nha

Bạn mà lại cứ mãi lấn la

Có tiền không trả chết phụ vương bạn liền

2/ Nợ kia dẫu có nặng nề

Em ơi trả nhé chớ hề xin tha

Nhớ lời dặn của thầy Ba

Trả đến hết nợ, may ra tất cả chồng!

3/ thời điểm mượn thì cho đến lạy tao

Đến lúc đòi nợ bắt tao lạy mày

4/ tiền là tiên là phật là sức nhảy lò xo

Vay tiền không trả trời phật không tha

5/ Trăng lên đỉnh núi trăng tà

Quanh đi luẩn quẩn lại đã là nửa năm

Vậy mà bạn cứ biệt tăm

Năm nay ko trả lịch sự năm giỗ đầu

6/ thời điểm mượn nó nặng nề nó quỳ

Lúc đòi nó bắt bản thân quỳ y chang

Lúc mượn thì nó thở than

Lúc đòi thì nó nói ngang đầy đủ điều

Lúc mượn nó nói vơi hều

Lúc đòi nó chửi thiếu điều bà bầu cha

Chửi xing kiếm miếu nào gần

Tụng gớm sám hối cho nghiệp nó tan.

*
Nên mượn nợ và trả đúng thời hạn

Thơ đòi nợ cuối năm

Cuộc sống thời điểm cuối năm với bao bận rộn lo toan, trong số ấy có việc bận rộn đòi nhỏ nợ. Chính vì vậy, có nhiều bài thơ về đòi nợ thời điểm cuối năm được tác giả sáng tác thành thơ.

1/ Thế bây chừ đằng ấy thích làm cho sao?

Tính nợ chi phí nhau đến khi nào nữa hả?

Đã im re để yên đến tự trả

Mà đằng ấy yên ổn luôn, chắc chắn hiển vượt tưởng đùa

Tiền của tôi đâu phải của chùa

Tôi cũng cần chắt chiu dành dụm

Chứ đâu riêng gì cướp lag rồi mang đến không

Tết đang tới rồi có tác dụng ơn trả gấp

Đừng để phía trên nóng đằng ấy sẽ không yên

Hôm ni tao viết tus này

Chỉ mong muốn mày vẫn trả tiền mang đến tao

Nợ thì chỉ có 100k

Mà sao chẳng thấy hồi âm tính nào!

2/ bạn ơi cũng đã lâu rồi

Tôi với cả bạn ko ngồi hàn huyên

Tôi vẫn nhớ nụ cười duyên

Lúc các bạn hăm hở cố kỉnh tiền của tôi

Bạn nói mượn vài hôm thôi

Thế cơ mà cả mấy tháng rồi mất tăm

Bây giờ đồng hồ cũng chuẩn bị hết năm

Gần đầu năm lại bắt buộc chi trăm thứ tiền

Đám cưới họp lớp tất niên

Tiền năng lượng điện tiền nước rồi chi phí tivi

Bạn thu xếp trả tôi đi

Nợ thanh lịch năm mới làm những gì cho xui.

3/ Mưa lâm thâm phần đông giọt cuối năm

Như món nợ cuối cùng trời trả đến đất

Để è gian yên tâm đón Tết

Giàu nghèo gì ai cũng có một mùa xuân

Giai điệu yêu thương vang ngân

Trời khu đất giao hoà thực tâm tha thứ

Bỏ qua cho nhau những gì của năm cũ

Cùng dìu nhau đón năm mới tết đến an bình

Vạt nắng kim cương tô sắc đẹp thắm ân tình

Điệu nhạc xuân phổ vần thơ Tết

Những đôi môi nở đóa cười hạnh phúc

Trả nợ thời điểm cuối năm và hẹn nhau đón giao thừa.

4/ Sao còn hẹn mãi trả giùm đi

Đã mượn tiền nong phải đúng kỳ

Dạo ấy huy hoàng em gõ cửa

Bây tiếng khốn khổ lệ tràn mi

Nhà cao ngõ khá rộng đừng than khó

Dạ trực tiếp lòng ngay lập tức chớ bao biện lỳ

Chẳng lẽ đầu xuân năm mới mà khất nợ

Không chừng nhằm lỡ tình ái thi.

Thơ giải ngân cho vay tiền

Thơ cho vay vốn tiền đa số được sáng tác theo thể thơ tự do. Mỗi bài thơ được tổng hòa hợp tại thepoetmagazine.org lại mang đậm chất riêng của người sáng tác về tiền.

Mượn chi phí (Tác giả: Huỳnh Lâm Phong)

Mượn tiền sao cứ nợ dai

Lúc mượn thì hứa hẹn ngày mai đang trả

Xong rồi tín đồ cứ buông thả

Một tuần một tháng luôn luôn cả một năm

Cứ yên cứ chũm lặng câm

Chẳng thấy hỏi han quan tâm đếm xỉa

Mượn chi phí thì nói tình nghĩa

Xong rồi chẳng thấy đếm xỉa cho tới nhau

Ca dao đòi nợ

Hỡi chàng có nhớ thiếp không

Hôm qua nam nhi nợ mấy đồng nhớ chăng

Hứa mai vẫn qua trả lại

Trả luôn luôn cả nơi bắt đầu lẫn luôn luôn phần lời

Ấy nhưng mà nào đâu tất cả ngờ

Tôi ngóng từ sáng tới chiều

Vẫn không thấy nam nhi hồi âm

Có lẽ giờ phái mạnh lại lặn sâu

Định vờ tiền thiếu không giống nào quỵt đây

Tiền mồ hôi xương máu

Đâu gồm dễ quỵt

Hỡi bà bé ở chốn này làm cho ơn chỉ giải pháp giúp tôi thu hồi.

Mượn tiền (Tác giả: không rõ)

Bà ơi bà! Cho bé mượn một đồng

Để xem thử tất cả cái gì trong đó

Gia tài của bà một đồng xu nho nhỏ

Chắt chiu trường đoản cú giọt những giọt mồ hôi đượm nồng

Bà hiến dâng không biết có nhiều không

Của bà cho biết lấy gì đong đếm

Của dư thừa so với bà rất hiếm

Bà mang lại đi để còn lại tấm lòng

Bà ơi bà, cho bé mượn một đồng

Để tìm được một chút tình nồng thắm

Ơi đồng xu rơi tự tay nhỏ xíu ấm

Tình yêu thương bà như gió dịu thinh không

Chúa thấy hết với Chúa biết hết

Ngài chú ý bà bằng hai con mắt yêu thương

Những đồng xu lăn gấp phía thiên đường

Ở khu vực ấy Chúa yêu thương bà tha thiết

Cho con mượn một lớp lòng bà ơi

Dâng lên Chúa phần đa tháng ngày khốn khó

Những đồng xu trong đời bé triển nở

Để giải tỏa niềm vui nhỏ dại cho đời

Cho nhỏ mượn một đồng xu bà nhé

Mượn tấm lòng thơm thảo yêu thương thương

Ơi tình yêu giống như các đồng bạc lẻ

Sẽ trở thành hoa nở vùng thiên đường.

Xem thêm: Pepe Coin Là Gì - Có Nên Đầu Tư Không

Tuyển tập bài thơ về cha hay. Không ít người đùa rằng, bố mẹ như cây ATM rút tài chính mấy đứa con báo, cũng không ít câu thơ châm biếm về quan hệ này để chúng ta theo dõi.

Thơ tiền cùng tình yêu

Tình yêu với tiền cũng chính là hai yếu tố liên quan đến nhau. Đặc biệt là chúng ta trẻ đang yêu thương và tò mò nhau, cho đến cuộc sống hôn nhân gia đình gia đình. Tiền tác động rất không ít tới tình yêu thực tế.

Tiền (Tác giả: Huỳnh Ngọc Anh Kiệt)

Tình tiền ảo mộng hư vô

Không mang xuống được đáy mồ ai ơi

Tình tiền “Canh bội nghĩa cuộc đời”

Thắng đại bại được mất đầy vơi bởi vì mình

Tiền không đặc biệt bằng tình

Nhưng tiền không có thì tình cất cánh cao

Tình tiền luôn luôn gắn kết nhau

Giữa đến và nhấn miễn sao cân bằng

Tình đời tráo trở bao lần

Vì chi phí vùi dập xác thân tơi bời

Tiền không sở hữu được nụ cười

Tình không trao đổi hỡi tín đồ thấu chăng?

*
Tiền ảnh hưởng rất không ít đến tình yêu

Không tiền ai yêu (Tác giả: Huỳnh Lâm Phong)

Nhà anh không có rất nhiều tiền

Không sở hữu được nỗi dây chuyền sản xuất em đeo

Tình nghèo cuộc sống đời thường gieo neo

Chẳng ai hoàn toàn có thể đi theo trong cả đời

Không tiền em vẫn xa rời

Đành ôm nỗi nhớ muôn đời ko quên

Giờ em có người ở bên

Còn anh thì mãi lênh đênh nhỏ thuyền.

Tình tiền (Cong Chinh)

Ôm tiền hay tình cũng như vậy thôi

Thịt rau cá mắm nhị đứa ngồi

Mây trời xinh xinh ta cứ thưởng

Tiền tình hai thứ chọn một thôi!

Táo, đào từng trái ngon một cách

Lòng đã đựng tiền, tình nhẹ trôi

Lắng chổ chính giữa gẫm chuyện, vớ thấu hiểu

Hạnh phúc chi phí tài, chẳng phổ biến ngôi…

Thơ không còn tiền không còn tình (Tác giả: Khuyết Danh)

Tiền cài đặt được cuộc vui vẻ

Và tiền cài được mức độ khoẻ bền lâu

Còn tiền thủy chung đậm sâu

Hết chi phí thấy mặt bước mau vội vàng

Còn chi phí thì không phàn nàn

Hết tiền tất cả họ sản phẩm cũng khinh

Còn tiền nói thì yên thinh

Hết chi phí đồ sản phẩm âm binh nói nhiều

Còn tiền người thích bạn chiều

Hết chi phí thì biết bị đa số người khinh.

Lưu lại thơ 4 chữ về khía cạnh trời xuất xắc nhất. Ai cho chính mình vay tiền tà tà trời là phật, là đức mẹ sống đời.

Thơ không tiền tình rã (Tác giả: Khuyết Danh)

Tiền kia khoảnh khắc lụi tàn

Hết rồi mọi tháng rong chơi

Tình kia gãy gánh giữa đàng

Tan theo gió thoảng về đâu

Đời kia phù hợp vì cài đặt bán

Tàn đêm new biết không thể người mua

Người tải tình chỉ bởi vì thú vui

Yêu rồi dẫm nát tim này đớn đau

Bỏ lại cho ta nỗi bi thương thiên thu.

*
Tiền là cơ chế giúp cuộc sống trở nên vừa đủ hơn

Tiền ơi (Tác giả: Khuyết Danh)

Tiền trong ví không còn nhiều

Làm sao dám rủ tình nhân bây giờ

Đếm đi, đếm lại đắn đo

Tháng này nghèo quá gặp gỡ và hẹn hò chi đây

Nợ nhiều chẳng dám đi vay

Bạn bè cũng buộc phải đi cày lo toan

Hôm qua trót hứa hẹn với nàng

Thứ bảy tuần tới chuẩn bị sẵn sàng đi chơi

Mày đi đâu không còn tiền ơi

Để tao lo đứng, lo ngồi ko yên

Thất hẹn sạn mặt vô duyên

Mà đi chả biết chế tiền sinh sống đâu

Mẹ phụ vương thì chẳng sang trọng giàu

Làm lụng vất vả, cắm đầu mưu sinh

Giờ còn cái phiên bản thân mình

Học hành vẫn dốt lại tình cố kỉnh vai

Dành dụm đồng một đồng hai

Tiêu pha lượm vặt, câu hỏi này câu hỏi kia

Ruột đau nước mắt đầm đìa

Tiền ơi tao mong mày về cùng với tao

Để mang lại thứ bảy tuần nào

Cùng thiếu nữ vui vẻ, hứa nhau đùa bời

Đi đâu không hại ai cười

Tao nhớ ngươi lắm chi phí ơi là tiền.

Tuyển tập hầu như câu thơ về người đàn bà mạnh mẽ. Bao gồm câu thơ bao gồm mối tương tác trực tiếp với cơm áo gạo tiền.

Lời kết

Thơ về tiền là những bài thơ đề đạt tính chân thực về tầm đặc biệt quan trọng của đồng tiền trong cuộc sống. Đọc hết các tác phẩm này để cảm giác trân quý hơn đồng tiền do mình làm ra.

Trần Tế Xương, nói một cách khác là Tú Xương, quê buôn bản Vị Xuyên, Mĩ Lộc, phái mạnh Định, là trong những tên tuổi trông rất nổi bật của nền văn học nước ta thế kỉ XIX. Cuộc đời ông tuy ngắn ngủi tuy nhiên những bài xích thơ ông nhằm lại vẫn còn đấy lưu mãi cùng với thời gian. ở bên cạnh những bài thơ đả kích, phê phán cơ chế phong loài kiến mục nát, ông còn tồn tại những bài bác thơ cảm cồn về người phụ nữ. “Thương vợ” là giữa những bài thơ xuất nhan sắc trong đề tài ấy. Bài xích thơ biểu thị một giải pháp chân thành cùng cảm đụng tấm lòng thương vk của è Tế Xương.


Cuộc đời của trần Tế Xương là cuộc sống của một nghệ sĩ, dẫu vậy trước hết là một trong trí thức phong kiến. Ông vốn là người thông minh, tài năng văn thơ tuy thế sống trong thời buổi giao thời, Nho học suy tàn, lại thêm tuyến đường học hành, thi tuyển lận đận (tám lần đi thi ông chỉ đỗ Tú tài) khiến cho ông cũng có không ít điều bất đắc chí. Bất mãn trước thời cuộc, các tác phẩm của trần Tế Xương đã hình thành bức tranh sinh động, nhiều mặt về thôn hội thực dân phong kiến buổi đầu. Thơ ông đang vạch trần bộ mặt xấu xa của bầy đàn thực dân nửa phong loài kiến thống trị, vạch trần quyền lực đồng tiền. Đồng thời, qua những tác phẩm, ông cũng biểu lộ khá thâm thúy tâm sự của bạn dạng thân về dòng nghèo, về thi tuyển lận đận, nỗi ai oán trước thời cuộc và vận mệnh nước nhà.

*

Khác với các nhà thơ không giống quá đề cao tính giáo lí ,Trần tế Xương về bên với cuộc sống thực một trong những nỗi cảm thông thâm thúy nhất. Khi mà lại vị trí của các Nho sĩ trở phải mất ưu thế, trần Tế Xương vẫn kịp phát hiện nay vẻ đẹp nhất của người phụ nữ Việt phái mạnh tảo tần, tầm thường thủy và giàu đức hi sinh. “Thương vợ” đó là một bài bác thơ cảm động, là sự việc trân trọng so với thân phận người thanh nữ trong xã hội thực dân phong kiến dịp bấy giờ.

Mở đầu bài bác thơ, è cổ Tế Xương dựng lên bức tranh sống động về trả cảnh các bước mưu sinh đầy nhọc nhằn, vất vả của bà Tú:

Quanh năm mua sắm ở mom sông

Nuôi đầy đủ năm bé với một chồng

*

Bà Tú tên thật là bà Phạm Thị Mẫn là 1 trong người phụ nữ đảm đang sẽ thay chồng làm lao động chính trong gia đình. Người thiếu phụ ấy thao tác làm việc vất vả xung quanh năm với cũng chỉ một các bước đó từ năm này qua năm khác. Chũm nhưng địa điểm không đề nghị trên các mặt đất bằng vận mà lại làm việc “mom sông”. Đó là 1 trong những nơi cheo leo, cheo leo và hiểm trở. Khi ra mắt về công việc mua sắm của vợ, người sáng tác tỏ ra thông cảm và vô cùng băn khoăn lo lắng cho vợ.

Câu thơ tiếp theo sau làm hiện rõ gánh nặng cuộc sống của bà: “Nuôi đầy đủ năm nhỏ với một chồng”. “Nuôi đủ” nghĩa là đầy đủ nhưng cũng chẳng thừa. Chiếc nghèo cái khổ cứ mãi đeo đẳng hết ngày này tháng nọ vẫn gợi lên sự đảm đang, tháo dỡ vát, khéo vun vạch của bà Tú để hoàn toàn có thể cân bằng cuộc sống đời thường gia đình. Tín đồ đọc bỗng dưng giật mình nhận ra, mẫu gánh nặng trĩu ấy gồm cả ông Tú nữa qua phương án đối 5 với 1, cách diễn tả tách 5 nhỏ với một chồng. Ông Tú cảm nhận mình là kẻ ăn theo, ăn bám vợ, là gánh nặng cho vợ. Thậm chí là gánh nặng nề ông Tú còn hơn cả 5 đứa con.

Đối với những người Nho sĩ xưa, ít tất cả ai lại nói thực, nói táo bạo như nai lưng Tế Xương. Ông trường đoản cú thấy mình vô dụng, thấy mình là nhiệm vụ trong cuộc sống bà Tú nhưng mà đáng đáng ra những mệnh lệnh đó bao gồm ông mới là bạn phải thực hiện. Ta thấy ở chỗ nào đó trong câu thơ chiếc gục đầu ngán ngẩm, bế tắc và khổ cực đến thê lương. Một người lũ ông không thể lo mang đến vợ, đến con, bắt buộc sống bất nghĩa lí giữa cuộc đời. Ở đâu đó ta cũng nghe được giờ đồng hồ khóc thầm óc nề. Chưa hẳn của bà Tú mà là của ông Tú. Khóc vì chưng cảm thương vợ đã vất vả, hi sinh, cam chịu do ông mà không hề than vãn, kêu ca:

Lặn lội thân cò lúc quãng vắng

Eo sèo khía cạnh nước buổi đò đông

*

Đọc câu thơ của Tú Xương ta thấy xuất hiện thêm hình ảnh “thân cò” giống như trong hồ hết câu ca dao mà lại khi ta còn nhỏ xíu được nghe bà, mẹ hát ru:

Con cò lặn lội bờ sông

Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non

Hay:

Cái cò lặn lội bờ sôngCổ dài mỏ cứng cánh cong lưng gù

Hình hình ảnh “con cò” là tất cả nỗi vất vả, lam lũ, thân phận bé nhỏ, thấp hèn, hẩm hiu của người thanh nữ và cũng chính là của tín đồ nông dân trong buôn bản hội phong kiến nhiều bất công. Họ luôn luôn phải sinh sống cam chịu, chấp nhận thiệt thòi mà lại không biết thở than cùng ai. Trường hợp như trong ca dao chỉ cần sử dụng “cái cò “ giỏi “con cò” thì trong thơ Tú Xương lại khôn khéo khoác lên nó hai chữ “thân cò” để chỉ thân phận chìm nổi, long đong của các người đàn bà và cũng là để mệnh danh phẩm chất chịu thương, chuyên cần của bà xã mình. Hình ảnh bà Tú được tương khắc họa đậm nét trong sự bươn chải, tần tảo, đi nhanh chóng về khuya, bỏ mặc ngày nắng và nóng ngày mưa, buổi đông, buổi vắng. Hết “lặn lội lúc quãng vắng” lại đến lúc “buổi đò đông”.

Viết mang lại hai câu thơ này hẳn ông đang nghĩ về nguyên nhân khiến cho bà Tú đã cần cam chịu, hi sinh không ít đến thế: 

Một duyên hai nợ âu đành phận

Năm nắng, mười mưa, dám cai quản công.

*

Theo ý niệm của tín đồ xưa vợ ông xã là duyên số tuy nhiên với bà Tú thì “duyên” chỉ bao gồm một nhưng “nợ” gồm đến hai. Bà Tú lấy ông chồng vì duyên thì ít mà vị nợ thì nhiều. Món “ nợ” chồng, con đè nặng trên đôi vai bé nhỏ của bà. Cuộc sống của bà mặc dầu nhiều vất vả nhưng ta không còn nghe thấy một giờ đồng hồ thở than hay lạu bạu của bà. Bà Tú đành đồng ý số phận “âu đành phận” như lẽ thường tình. Loại phận vẫn thế, vì thế bà nào “dám quản ngại công”. Tức là bà chuẩn bị sẵn sàng chấp nhận, cam chịu, ko một lời trách than, hi sinh tất cả vì ck con. Bà Tú mang phần đa vẻ đẹp truyền thống cuội nguồn của người thanh nữ Việt Nam. Đó là việc đảm đang, tháo vát cùng giàu đức hi sinh.

Trần Tế Xương đã quan sát thấu nỗi lòng bà Tú, càng thêm yêu, thêm quý chiếc tính, mẫu đức cao đẹp nhất ấy. Lời thơ đơn giản nhưng sự trân quý của ông Tú dành riêng cho bà Tú là cực kì lớn. Nó vượt thoát khỏi những giải pháp lệ hà khắt của quy tắc xóm hội phong kiến để biểu đạt tấm thành tâm của một người ck yêu thương vk mà đành bất lực không hỗ trợ gì được cho vợ, mang lại con.

Thương vợ, thương cảnh công ty nghèo khó, ông Tú quay trở lại trách đời, trách mình đã sống một cuộc sống vô nghĩa: 

Cha mẹ thói đời ăn ở bạc

Có ông chồng hờ hững cũng giống như không!

*

Lời ông Tú cất lên tiếng chửi đời, một lời nói mát, dỗi hờn, chút oán thù trách với đời. Chủ yếu thói đời trớ trêu đã để cho bà Tú lầm than, cơ cực. Ông Tú nhận ra, tội vạ ấy là vì chính mình. Dù đang rất cố gắng nhưng con đường công danh và sự nghiệp ấy ko thể vươn lên là hiện thực. Gắng nên, trước ông trách đời đã phụ bạc với một bạn đầy khao khát và khả năng như ông. Sau là ông chửi mình, trách mình là bạn vô tích sự, ăn uống bám vợ. Lời thơ là giờ đồng hồ chửi nhưng cũng thể hiện tấm lòng thương vk và nhân giải pháp cao đẹp ở trong phòng thơ.

Bài thơ Thương vk của trần Tế Xương khiến cho ta phải suy ngẫm về lẽ đời, về tình người. Sống là phải biết cảm thông, share niềm vui, nỗi khổ với mọi người của cả ngay chính trong nghịch cảnh gay cấn nhất. Chính sự đồng cảm, yêu thương thương đang xoa dịu đa số nỗi đau, sẽ có tác dụng lành phần nhiều vết thương.

*

Nhìn lại cuộc đời Tú Xương , dẫu ông chỉ thi đỗ tú tài mà lại tấm lòng thương vợ của ông đã vượt lên ở trên thời đại. Ông đã phát hiện, tôn vinh và ca tụng điều cơ mà cả xã hội không biết, không đủ can đảm ngợi ca. Bốn tưởng mới mẻ và lạ mắt và tiến bộ đó lại được bên thơ biểu đạt bằng hình hình ảnh và ngôn ngữ thân thuộc của văn học dân gian, minh chứng hồn thơ Tú Xương dù bắt đầu lạ, độc đáo vẫn rất gần gũi với hầu hết người, vẫn có căn cơ sâu xa trong tâm thức dân tộc. Đẹp biết bao tấm lòng dịu dàng của một người chồng, vẫn còn đó đó cùng với thời gian.